real estate menu left
real estate menu right

Thông tin người dùng

Đăng nhập



Lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay62
mod_vvisit_counterHôm qua76
mod_vvisit_counterTuần này448
mod_vvisit_counterTháng này993
mod_vvisit_counterTất cả53067

Thứ hạng của website


Thành viên Online

Hiện có 4 khách Trực tuyến
Nguồn gốc PDF. In Email
[Đức: Ursprung; Anh: origin] Xem thêm: Sở đắc, Thông giác, Xấu (cái), Loại (chủng), “Tôi tư duy” (cái), Thuần túy, Tự khởi (tính).

Cù Ngọc Phương dịch

Trong TG, Kant định nghĩa “nguồn gốc” là “sự rút ra một kết quả từ một nguyên nhân đầu tiên, và phân biệt giữa nguồn gốc trong lý tính với nguồn gốc trong thời gian. Cái trước liên quan đến sự tồn tại đơn thuần của một kết quả, cái sau liên quan đến sự diễn tiến của nó ‘như một sự kiện [có quan hệ] với nguyên nhân đầu tiên của nó trong thời gian’.

Trên cơ sở của sự phân biệt này, Kant tách nguồn gốc thuần lý của cái xấu trong sự tự do của con người ra khỏi nguồn gốc thời gian của những hành vi xấu. Trong PPLTTT, Kant sử dụng khái niệm “nguồn gốc thuần lý” để phân biệt “nguyên thủy” (ursprünglich), hay đồng nghĩa của nó là “thông giác thuần tuý, với “thông giác thường nghiệm”. “Sự thống nhất tổng hợp nguyên thủy của thông giác” được tạo ra trong một tác vụ của sự tự khởi hay của “cái Tôi tư duy”, là cái mà trong khi “mọi biểu tượng khác phải đi kèm theo ngay … và nó không thể lại đi kèm theo một biểu tượng nào khác nữa.” (PPLTTT B 132). Cái  “Tôi tư duy” là một “nguồn gốc thuần lý” hay một kết quả đi kèm với mọi kinh nghiệm, nhưng là cái mà nguyên nhân của nó không thể được xác định bằng kinh nghiệm. Do đó, nguồn gốc có vai trò như một sự nối kết quan trọng giữa việc nhấn mạnh đến tính tự khởi xuyên suốt [hay thấm nhuần] việc nghiên cứu về kinh nghiệm trong triết học lý thuyết với việc nhấn mạnh về sự tự do và sự tự trị trong triết học thực hành. Chính vì thế, nó trở nên nổi bật trong thuyết Kant mới của trường phái Marburg khoảng nửa cuối thế kỉ XIX, đặc biệt là trong những diễn giải gây ảnh hưởng của Herman Cohen về Kant. (1871, 1902).

Cù Ngọc Phương dịch

 



Xây dựng bởi Ban điều hành website Doxa.com.vn.